Có một con Cóc chuyển từ dưới quê lên thành phố, được mời tham dự chuơng trình ca nhạc ở trung tâm. Khi đến nơi, thấy dòng họ nhà Cóc ngồi xem rất đông, hàng hàng lớp lớp nhưng rất trật tự.
Cóc ngồi coi say mê, nhưng thấy lạ là không có cóc nào vỗ tay hay hò hét cho có không khí. Cũng vừa lúc muốn vỗ tay kêu "Ộp Ộp" để tỏ lòng hưởng ứng thi bất ngờ thấy một cóc khác nhảy chồm lên, kêu rất nhiệt tình. Không ngờ chỉ trong tích tắc, có 2 cóc khác đeo băng đỏ đi kèm với lô nhô cóc làm công an 113, trật tự đô thị, nhào tới chụp đầu, kéo cổ quăng lên xe đi mất tích.
Lạ thay, trong khi xảy ra cảnh đó, các cóc khác đang xem vẫn điềm nhiên như không thấy.
Hoảng sợ và lạ lùng, Cóc hỏi nhỏ bạn bên cạnh. Anh này nhìn Cóc, gắt:
- Không biết đang là chương trình Hòang Sa - Trường Sa sao? chừng nào BTC cho kêu hay la thì mới được, tự động làm là bị bắt, gọi là cóc việt Tân, chết ráng chịu!
(Sưu tầm_tháng/2011)
Nơi sưu tầm và tiếp nhận những đóng góp của các bạn về các mẩu chuyện vui cười, đặc biệt chào đón những chuyện cười liên quan đến đề tài xã hội-chính trị Việt Nam.
Wednesday, August 31, 2011
Saturday, June 25, 2011
Lo!
Khi quân Mông sang đánh xứ Việt (năm 1258), vua Thái Tông (1218-1277) đến hỏi ý kiến Thái sư Trần Thủ Độ (1194-1264). Thái sư nói "Đầu tôi chưa rơi xuống đất, thì xin bệ hạ đừng lo!"
Ngày nay, quân Tàu lại gây sự ở biển Đông (năm 2011), thấy dân lo quá, Đảng cũng bèn lên tiếng "Đảng còn thì dân đừng lo!".
Nghe Đảng nói, ngoài chợ, dân phu, chợ búa, nghèo hèn, thất học... ai cũng chép miệng "Tại còn mày nên tao mới lo!"
(Sưu tầm_06/2011)
Saturday, June 18, 2011
Tủi thân
Trong một giảng đường, giảng viên gân cổ, thuyết về giá trị của chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam. Cả lớp im lặng. Thấy có vẻ mọi người không hưởng ứng, giảng viên điên tiết, đập bàn
- Ai không chấp nhận, hay không hiểu là dốt nát. Ai nhận mình dốt nát thì đứng lên.
Cả lớp lại im lặng. Giảng viên đắc chí
- Vậy là mọi người đồng ý và ủng hộ chủ nghĩa cộng sản rồi nhé, vì tôi thấy hiện nay không có ai nhận là mình không hiểu, chấp nhận mình dốt nát và đứng lên cả.
Đột nhiên, một sinh viên đứng lên. Cả lớp giật bắn. Giảng viên gằn giọng
- Vậy anh chấp nhận là mình dốt?
- Dạ không - anh sinh viên nói rụt rè - vì em thấy có một mình thầy đứng. Em sợ thầy nhận dốt một mình tủi thân, nên em đứng lên để thầy bớt tủi thôi.
(Sưu tầm_06/2011)
Subscribe to:
Posts (Atom)